Tuesday, August 12, 2014

Tên cướp

Mọi người đều nghĩ rằng Horace Denby là một công dân tốt & trung thực. Lão khoảng 50 tuổi và đang sống đơn thân. Ngoại trừ những cơn sốt nhẹ trong mùa hè, còn thì Horace nhận thấy hoàn toàn khoẻ mạnh và hạnh phúc. Lão là một thợ khoá giỏi và rất được người mua hàng tín nhiệm. Vâng, có thể như mọi người nghĩ, Horace là một công dân tốt nhưng lão không hề trung th ực. Cũng bởi lão là một thợ khoá!

Đã 15 năm nay, năm nào Horace cũng tiến hành một phi vụ mà ngoài lão ra thì không ai biết cả. Horace rất thích sách, những đầu sách quý hiếm & đắt tiền. Lão chỉ đọc chúng vẻn vẹn m ột lần rồi sau đó xếp chúng ngay ngắn lên giá để khi khách tới chơi, lão có thể ngẩng cao đầu & tự hào với bộ sưu tập sách giàu tri thức. Tiền mua sách chính là tiền từ các phi vụ đặc bi ệt kia!

Dưới cái nắng chói sáng của tháng bảy, Horace chắc mẩm rằng phi vụ năm nay sẽ suôn sẻ và trót lọt như 15 lần trước. Trong suốt hai tuần, lão đã nghiên cứu kỹ ngôi nhà của gia đình Grange, quan sát các vị trí các phòng, tìm hiểu hệ thống báo động, lối ra, lối vào & cả khu vườn. Cả gia đình Grange đang nghỉ ở Luân Đôn, hai người giúp việc thì vừa đi xem chi ếu bóng, lão thả ga hành động. Horace kiểm tra lại túi đề nghề & theo lối au vườn đến cửa phòng bếp. Lão đã thấy người giúp việc cất chìa khoá cẩu thả như thế nào. Lão chỉ việc thò tay qua lỗ nhỏ trên cửa, lôi ra chùm chìa khoá. Rất nhanh gọn, thật sự đơn giản hơn so với các lần trước nếu trường hợp lão còn phải nhọc mình để phá khoá. Như mọi tên cướp chuyện nghiệp, Horace vô cùng thận trọng với các dấu tay của chính mình. Lão chẳng khi nào để lại hiện trường một dấu vết nào. Do vậy, các phi vụ của lão vẫn luôn trót lọt. Lão mở cửa. 1 con chó đang nằm dài trên sàn nhà & sủa hẵng vào tiếng rồi liền ve vẩy đuôi khi nghe lão gọi tên nó :"Ngoan nào, Sherry!". Những con chó nuôi làm cảnh thường như vậy. Chúng chỉ cần người lạ gọi đúng tên & tỏ vẻ âu yếm là chúng có thể thân thiện ngay. Con Sherry không phải là một ngoại lệ.

... Horace tiến thẳng về phía phòng sách. Lão nhẹ nhàng gỡ b ức tranh duy nhất đang treo trên tường xuống. Quả thực, lão đã không hề nhầm. Phải chăng đây sẽ là cách giấu của được các gia đình giàu có ưa chuộng nhất? Trong phòng còn có một giá sách nhỏ và một chiếc bàn, trên có đặt một bình hoa to. Lão m ở bộ đồ nghề, lấy ra những thứ cần thiết để mở cái két chìm kia! Lão có bốn tiếng để hoàn thành công việc. "Nhiều người giàu thì càng thường ngu ngốc!" - Lão nghĩ thầm. Chúng huênh hoang khoe trên báo về sự giàu có, về ngôi nhà tuyệt vời, về nh ững chuyến đi du lịch... & tất nhiên lão chẳng thể cho qua được con mồi ngon lành này. Nhưng Horace có vẻ dị ứng với cái mùi quái quỷ toát ra cái lọ hoa trên bàn. Lão rút khăn mặt ra xỉ mũi.

Chợt, lão nghe thấy một tiếng nói vang lên phía cửa:

"Gì vậy? Cảm hay sốt thế?"

"Sốt.." - Horace đáp như cái máy trước khi kịp định thần.

"Có vẻ nghiêm trọng đấy! Ông phải đến bác sỹ thôi nếu ông không muốn nó làm rách việc. Tôi đã nghe thấy tiếng ông từ trên lầu?.

Đó chính là một phụ nữ trẻ, trẻ trung trong bộ đồ đỏ. Cô tiến về phía lò sưởi, con chó nhỏ lẵng bẵng theo sau. Cô ta tỏ ra rất bình tĩnh trước sự ra đời của một tên côn đồ trong nhà:"Ai cũng nghĩ là chúng tôi đang vắng nhà. Làm sao mà viễn tưởng được cảnh hay ho này, phải không?". Horace thấy có nhiều ph ần để hy vọng bởi cô không hề tỏ vẻ hốt hoảng hoặc giận dữ, cô hầu như cũng không có ý định báo cảnh sát. Lão luôn cố tránh & chưa từng bao giờ phải dùng vũ lực để lấy tiền, nhất là với một phụ nữ trẻ đẹp như cô ấy?

"Xem ra tôi đang ngăn cấm việc làm của ông? Giờ ông định làm gì?" - Cô hất đầu hỏi lão.

"Hẳn nhiên là trốn khỏi đây rồi" - Lão đáp trống không.

"Còn tôi sẽ gọi điện cho cảnh sát & thông cáo về một vị khách không mời" - Cô xem ra có vẻ háo hức đối đầu với lão.

"Tôi thì dễ dàng cắt dây điện thoại rồi... - lão cười ngập ngừng... Cô ngất xỉu khoảng nửa giờ thôi cũng đủ cho tôi hành đ ộng,..."

"Ông định đánh tôi ư?".

Lão không trả lời thẳng :"Thì cứ cho là thế! Cô không sợ à?".

Lão mạnh dạn đề nghị :"Tại sao cô chẳng thể để cho tôi đi nhỉ? Tôi cũng đã lấy gì của cô đâu? Và tôi hứa sẽ chẳng bao giờ trở lại đây nữa!".

Cô gái bỗng nhiên đanh giọng lại :"Sao lại phải thế? Ông đang sửa soạn lấy cắp của tôi cơ mà? Nếu tôi để ông đi, biết đâu ông sẽ trộm cắp của một người khác? Xã hội cần được thoát kh ỏi những người như ông".

Horace cười :"Tôi không hù dọa gì xã hội. Tôi chỉ lấy của những kẻ thừa tiền, như nhà cô chẳng hạn. Ít ra cô cũng còn gấp bốn năm lần thế này ấy chứ!".

Cô cười phá lên trước giọng nài nỉ thảm thiết của lão.

"Tôi không có quyền yêu cầu cô nhưng tôi thật thà mong cô hãy cho tôi một dịp tốt. Hãy để tôi đi & tôi hứa sẽ từ bỏ công việc xấu xa này!".

Cô lặng im, nhìn lão một cách thân thiện :"Ông thật sự không muốn đi tù, phải không?".

Cô tiến về phía bàn, lôi ra bao thuốc. Horace nhìn cô, trông mong sự tha thứ.

"Cô sẽ để tôi đi chứ?" - Lão châm lửa hộ cô.

"Được rồi, nhưng ông phải giúp tôi một việc".

"Bất cứ điều gì!".

"Lần này tôi quay về là để lấy đồ trang sức lên Luân Đôn dự m ột buổi party. Thường thì tôi không đeo đồ trang sức đâu nhưng lần này chồng tôi lại đòi hỏi vì đây sẽ là đám tiệc quan tr ọng mà! Tuy nhiên, tôi..."

Horace mỉm cười :"Như mọi phụ nữ khác, cô lại quên chìa khoá ở đâu đó rồi đúng không?"

"Vâng" - Cô gái nhẹ nhàng đáp.

"Để đó cho tôi! Song phải phá khoá cơ!".

Cô gái vui vẻ :"Không sao! Chúng tôi còn nghỉ lại Luân Đôn dài dài. Ba ngày nữa tôi sẽ trở lại rồi nhờ ông tới sửa hộ két sắt luôn. Chồng tôi sẽ không biết gì về chuyện này và anh ta sẽ không thể trách tôi là chúa đãng trí".

Chỉ trong một giờ, lão đã hoàn tất mọi việc, rời khỏi nhà cô gái với một niềm vui khó tả.

Giữ đúng lời hứa với bạn gái trẻ tốt bụng, ba ngày sau, lão quay trở lại để chữa cái két sắt cho cô gái. Trên đường đi, lão nghĩ tới những đầu sách sắp xuất bản và lão đã dự định một vụ trộm khác an toàn và chu đáo hơn. Nhưng lão không còn dịp tốt nào để thực hành một vụ trộm khác. Cảnh sát đã túm cổ lão khi lão vừa bước chân qua cửa. Bà chủ nhà đứng đó, là m ột bà già sáu mươi, bà ta nói rằng câu chuyện mà lão kể lại m ột sự đặt điều. Cũng chẳng ai tin lão bởi người ta tìm thấy dấu vân tay của lão cũng như chẳng ai có thể tin được câu chuyện lạ lùng kia: bà gia chủ nhờ một tên đạo tặc mở két sắt hộ...

No comments:

Post a Comment